Thứ Bảy, 22 tháng 8, 2026

VNSL: CHƯƠNG VIII - NHÀ TRẦN: TRẦN ANH TÔNG


VIỆT NAM SỬ LƯỢC TRONG THƠ

VNSL: PHẦN BA - THỜI KỲ TỰ CHỦ

 

Chương VIII: NHÀ TRẦN

Thời kỳ thứ hai(1293-1341)

 

I-             TRẦN ANH TÔNG(1293-1314):

1/ ĐỨC ĐỘ VUA ANH TÔNG:

Năm ấy, năm quý tỵ

Nghìn hai trăm chín ba(1)

Trần Thuyên lên kế vị

Đế hiệu là Anh Tông

Vua Anh Tông còn trẻ

Thuở ấy hay uống rượu

Tính tình thích rong chơi

Ban đêm rời cung điện

Vi hành quanh thị thành

Đôi khi gặp lưu manh

Bị chúng đánh tơi bời

Nhà vua đâu có sợ!;

Rồi một đêm, rượu say...

Ngay hôm sau, có việc

Thái Thượng Hoàng về kinh

Cả triều thần ra đón

Anh Tông vẫn ngủ say

Thái Thượng Hoàng giận lắm

Truyền xa giá quay về

Đồng thời, ngài hạ chiếu:

“Triệu  văn võ bá quan

Gấp tới Thiên Trường phủ

Lập hội nghị ở đấy!”

Khi Anh Tông tỉnh dậy

Rõ chuyện đã xảy ra

Trong lòng vua hãi sợ

Liền vội vã rời cung

Gặp trúng anh học trò

Nhờ anh ta viết biểu

Xin Thượng Hoàng; xá tội;

Người học trò viết xong

Cả hai bèn dong thuyền

Đi suốt đêm không nghỉ

Tìm đến phủ Thiên Trường;

Thái Thượng Hoàng xem biểu

Mắng Anh Tông một trận

Ngài mới xá tội cho.

Kể từ sau hôm ấy

Nhờ giáo huấn của cha

Anh Tông thôi uống rượu

Tuyệt thôi không uống rượu!...

Lại nói về người kia

Anh học trò hôm đó

Có tên: Đoàn Nhữ Hài

Được Anh Tông tin tưởng

Phong cho một chức quan

Làm Ngự sử trung tán.

 

Trần Anh Tông hiếu thảo

Vâng lời cha chỉ bảo

Ngài cũng rất thông minh

Có tinh thần đổi mới

Những gì là hủ tục

Chuyện mê tín dị đoan

Ngài quyết tâm bài trừ:

Kìa! Lệ xăm hình rồng

Qua bao đời Hùng Vương

Các vua chúa An Nam

Vẫn giữ gìn tục ấy

Nay Anh Tông bãi bỏ;

Việc coi thầy bói toán

Nhà vua cũng chẳng dung...

Vua hiền có tôi trung

Là vị vua đức độ

Người hiếu thảo, thông minh

Nắm trong tay triều chính

Cương kỷ thật rõ ràng

Hàng bá quan văn võ

Dốc lòng ra giúp nước:

Văn: như Trương Hán Siêu

Như là Nguyễn Trung Ngạn

Như là Mạc Đĩnh Chi...;

Võ: có Phạm Ngũ Lão(2)

Điều khiển binh như thần

Làm thơ tựa rồng bay!...

 

2/ TRẦN HƯNG ĐẠO VƯƠNG MẤT:  

Vào thời vua Anh Tông

Hưng Đạo vương, Quốc Tuấn

Đã đến tuổi cao niên

Xin về quê trí sĩ(3)

Khi ngài lâm trọng bịnh

Vua ngự giá tới thăm

Người hỏi Trần Quốc Tuấn:

“Nếu Thượng phụ(4) không còn

Phỏng quân bắc kéo sang

Nước ta làm thế nào?”

Trần Quốc Tuấn mới thưa:

“Xưa Triệu Vũ(5) dựng nghiệp

Hán binh đánh biên cương

Dân đốt sạch đồng áng

Đoản binh đánh trường trận.

Đời Đinh, Lê, Lý, Trần

Quân, thần đều như một 

Anh em sống hòa thuận

Trên dưới cùng dốc sức.

Kẻ địch đánh lâu dài

Ta dùng đoản chế ngự

Nếu giặc như lửa, gió

Thế ấy dễ chặn ngay.

Nhưng chúng cứ dần dà

Như tằm ăn lá dâu

Ấy mới thực làkhó...

Cần có tướng tài ba

Tùy cơ mà ứng biến

Quân dân phải một lòng

Như cha con gắn bó

Gốc rễ bền, sâu chặt

Khoan thư sức cho dân

Là kế hay, giữ nước.”

Anh Tông nghe thấy phải

Ghi tạc lại lời vàng!

 

Ngày hai mươi tháng tám

Trần Quốc Tuấnqua đời

Năm ấy, năm canh tí

Năm một nghìn ba trăm(6)

Cả triều đình thương tiếc

Bách tính cũng ngậm ngùi

Tiếc  thương Hưng Đạo vương

Vị anh hùng hào kiệt

Một đời trung với nước

Dẫu quyền uy lẫy lừng

Ngài vẫn giữ phận tôi

Vững vàng, lòng chính trực.

Ngàn năm sau còn đó

Khói hương mãi quyện bay

Nhân dân lập đền thờ

Ghi nhớ ơn công đức!

Chú thích:

(1) Nghìn hai trăm chín ba: năm 1293 vua Trần Nhân Tông nhường ngôi cho Thái tử Trần Thuyên, rồi về Thiên Trường phủ giữ chức Thái Thượng Hoàng.

(2) Phạm ngũ Lão là người làng Phù Ủng, huyện Mỹ Hào, tỉnh Hải Dương. Trước theo Trần Hưng Đạo vương đánh giặc Nguyên, lập được công to. Triều đình trọng dụng cho làm đại tướng. Ông là tác giả của bài thơ Thuật Hoài rất nổi tiếng(xem phụ lục 2)

(3) Trí sĩ : về hưu,

(4) Hưng đạo vương là một danh tướng đệ nhất nước Nam, đánh giặc Nguyên có công to với nước, được phong làm Thái sư, Thượng phụ, Thượng quốc công, Bình bắc đại nguyên súy, Hưng đạo đại vương(xem phần vua Nhân Tông ở cuối chương V)

(5) Triệu Vũ vương dựng nghiệp lập nên nước Nam Việt ta ngày trước, hồi đó Hán đế đem binh đến đánh, Vũ vương sai dân đốt sạch đồng áng, không để lương thảo cho giặc chiếm. Đến đời Đinh, Lê, nhiều người hiền lương giúp đỡ, bấy giờ nước Nam đang mạnh, vua tôi đồng lòng, bụng dân phấn chấn; mà bên Tàu đang lúc suy nhược, cho nên ta phá được quân nhà Tống...

(6) Hưng đạo vương Trần Quốc Tuấn mất ngày 20 tháng tám năm canh tí(năm 1300).



Thứ Sáu, 21 tháng 8, 2026

CHIẾC ÁO DÒNG MÀU NÂU


Có chàng trai nọ bỏ giàu sang

Bỏ cả vinh hoa, bỏ bạc vàng

Chàng quyết ra đi tìm lối mới

Biết rằng sẽ khổ, sẽ gian nan.

 

Chàng đấy! Phan-Sinh(1), thánh khó nghèo!

Lối đi chàng chọn rất gieo neo

Người cùi chẳng ngại mà ôm lấy

Để quý, để yêu, để vỗ về...

 

Chàng mến thiên nhiên, yêu cỏ cây

Ngước trông tuế, nguyệt rải đêm ngày

Gọi anh, gọi chị, gọi thân thiết

Làm bạn , làm em của gió, mây...

 

Chàng đã say rồi???

     Say bởi đâu???

 

Tù đày năm ấy, tự can qua(2)

Bệnh hoạn khổ đau, mắt lệ nhòa

Bởi thấu tình Người trên Thánh giá

Tình Chúa Ki-tô quá hải hà!

 

Chàng theo Người ấy đi muôn nẻo

Mở lối về quê, nước thiên đàng!

 

Chú Thích:

 (1) Phan-Sinh: phiên âm  tiếng Việt từ tên của thánh Francis Assisi

 (2) can qua: chiến tranh

 

                        Hoa Mặt Trời

Cảm hứng sau khi đọc tiểu sử thánh Francis Assisi

 

Thứ Hai, 17 tháng 8, 2026

TÌNH YÊU LẠ

 

Tôi tưởng rằng, chỉ một mình tôi khổ

Đồng hành với tôi Chúa còn khổ hơn tôi

Bởi vì tôi nhũng nhiễu đủ điều

Người yêu tôi, Người đành nhẫn chịu

 

Rồi một hôm, gió dịu dàng đến

Thổi bùng lên ngọn lửa mến trong tim

Ngọn lửa ấy sáng soi Cây thập tự

Tôi thấy Chúa gục đầu trên Thánh giá

 

Trong thinh lặng, tôi nghe Chúa thì thầm

Kể từ đấy, đời tôi tình yêu lạ

Tôi thấy mình như lá, như hoa

Như cây cỏ trên cánh đồng xanh mướt

 

Người mục tử dẫn tôi trên đồng cỏ

Và từ đó, tôi học Người nhẫn chịu

Học khiêm nhường, học chịu đựng vì yêu

Bên cạnh tôi có bao điều khắc khoải...

 

Như chính Người đã khắc khoải vì tôi

Tôi cũng muốn cho đi một chút gì

Một chút, một chút thôi, gió dịu dàng

Thổi bùng lên ngọn lửa mến trong tim

 

Tôi theo Người tìm đường lên Núi Thánh!

 

                        17/8/2026

                        Vũ Thủy 

Thứ Tư, 12 tháng 8, 2026

NGẪU HỨNG CHIỀU MƯA

 

Mưa nào rồi cũng qua,

Nắng tưới giọt ấm áp

Vườn nhà, khẽ hoa lay

Mưa bay trên phố vắng,

Trắng xóa cả con đường

Trường xưa, con ngõ nhỏ,

Hàng cây đứng bơ vơ...

 

Ngày tháng trôi qua thật nhanh, mới đó mà đã mấy chục  năm rồi. Những chuyện đã xảy ra tuy là nhanh gọn như thoáng mây , nhưng nó vẫn in lại những dấu vết kỷ niệm thật sâu đậm trong tôi. Bạn bè của tôi giờ gặp lại một nơi, đứa nào cũng quá là già rồi. Già thì già nhưng ham chơi vẫn ham chơi, chúng tôi đâu có làm biếng đâu, chúng tôi chỉ lo làm ăn thôi. Xúm vào nấu nướng, lũ con gái giờ đã thành những bà già vậy mà vẫn còn ham chơi đấy! Ôi, như vậy thì cũng vui vẻ chứ bộ, mấy bà rủ nhau đi tắm bơi đi hay đi nhảy cầu đi, chồng ở nhà chờ... kìa, cứ ngồi đấy mà cười hí hí.

Tuy vậy, tuổi thơ có cái đẹp của tuổi thơ, niên thiếu có cái đẹp của niên thiếu, và tuổi già cũng có cái đẹp của tuổi già. Nhìn những cụ bà đẩy xe lăn hoặc đi bộ bằng cách chống gậy, các ông cụ ngồi chuyện trò với nhau âm thầm, vui vẻ, thoải mái ở công viên cũng thật là thanh thản, bình yên đấy nhỉ, mình chọn cách nào?

Tuổi nào rồi cũng qua đi, nhưng đẹp nhất vẫn là tuổi hoa niên. Thời niên thiếu để lại trong tôi rất nhiều tình cảm sâu đậm với thiên nhiên, núi rừng, cây cỏ, và cũng có những lúc cho tôi cảm giác bạn bè thân thiết và ngây ngô làm sao ấy. Bây giờ chẳng thể nào quay lại những ngày ấy, giờ thành những ông già bà cả rồi thì lại ngồi nhắc chuyện với nhau, cười không sao kể xiết.

 

                        11/8/2026

                        Hoa Mặt Trời 

Thứ Ba, 21 tháng 7, 2026

CHÚ CHIM VÔ TƯ & VÀNH KHĂN TRẮNG

 

    Sương rơi, gió thoảng êm đềm

Có con chim trắng ngủ quên trên đồi

    Hàng cây rũ bóng đơn côi

Chợt nghe nức nở rã rời khăn tang...

    Chiến tranh phủ bóng ngang tàng

Xác người nằm xuống ngỡ ngàng chơ vơ...

 

    Ta về chép lại vần thơ

Chỉ mong sông nước vỡ bờ yêu đương

    Chỉ mong cuộc sống bình thường

Chỉ mong em nhỏ đến trường thật ngoan

    Chỉ mong ánh mắt thật hiền

Chỉ mong gió nhẹ nắng mềm không trung...

 

    Chỉ mong tim hết lạnh lùng

Chỉ mong lời nói khoan dung cho đời

    Chỉ mong bom đạn thôi rơi

Chỉ mong chinh chiến xa rời trần gian

    Vần thơ mong được bình an

Như con chim trắng ngủ quên trên đồi!...

 

                        Hoa Mặt Trời

                        21/7/2026

  

Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2026

VIỆT NAM SỬ LƯỢC TRONG THƠ

LỜI NGỎ

Đi ngược dòng thời gian

Tìm hồn thiêng sông núi

Mỗi trang sử ta qua

Như có hoa và máu

Của những ngày binh đao

Như có tiếng xích xiềng

Của nghìn năm Bắc thuộc

Và mặn đắng mồ hôi

Của người đi mở cõi

Cho giống nòi vẻ vang.

Theo trang sử hào hùng

Ta thêm yêu Tổ quốc!

 

*Những gì tôi viết ra dưới đây hoàn toàn dựa vào VIỆT NAM SỬ LƯỢC của tác giả Trần Trọng Kim; với mong ước những ghi chép của tôi theo lối thơ về lịch sử nước nhà, sẽ có thể giúp bạn đọc—đặc biệt là các em nhi đồng và thanh thiếu niên, phần nào được thuận tiện và dễ dàng hơn. Gọi là Việt Nam Sử Lược Trong Thơ cho có vẻ bay bổng một chút. Biết mình tài hèn sức mọn, tôi không dám nhận là thi sĩ chi đâu, chỉ mong sao sự trình bày của tôi trong tập thơ này thật sát sao với ý tứ của cụ Trần Trọng Kim, ngõ hầu lịch sử Việt Nam được đến với bạn đọc một cách trung thực nhất. Mong lắm thay!

                                    Vũ Thủy

 

PHẦN MỘT: THỜI THƯỢNG CỔ

Nguồn gốc các vua Hùng

Nước Văn Lang

Nước Âu Lạc

Nước Nam Việt

Nước Nam Việt(tt)

 

PHẦN HAI: THỜI KỲ BẮC THUỘC

Bắc thuộc lần thứ I

Bắc thuộc lần thứ I(tt)

Hai Bà Trưng khởi nghĩa

Bắc thuộc lần II: Thuộc nhà Đông Hán

Thuộc nhà Đông Ngô

Bà Triệu khởi nghĩa

Nhà Ngô chia đất Giao Châu

Thuộc nhà Tấn

Thuộc Nam triều: Thời kỳ Nam-Bắc triều

Nhà Tiền Lý: Lý Nam Đế

Triệu Việt Vương

Nhà Tiền Lý: Hậu Lý Nam Đế

Bắc thuộc lần III – Thuộc nhà Tùy

Thuộc nhà Đường

Mai Hắc Đế

Giặc bể

Bố Cái Đại Vương

Việc đánh nước Hoàn Vương

Nam Chiếu cướp phá Giao Châu

Cao Biền bình giặc Nam Chiếu

Sự trị loạn của nước Tàu

Đời Ngũ Quý

Họ Khúc dấy nghiệp

Ngô Quyền phá quân Nam Hán

 

PHẦN BA: THỜI KỲ TỰ CHỦ

Chương I: Nhà Ngô

Thập nhị Sứ quân

Chương II: Nhà Đinh

Nhà Đinh        Phế Đế

Chương III: Nhà Tiền Lê  

Lê Đại Hành

Lê Trung Tông

Lê Long Đĩnh

Chương IV: Nhà Lý

Lý Thái Tổ

Lý Thái Tông

Lý Thái Tông(TT)

Lý Thánh Tông

Lý Nhân Tông

Lý Nhân Tông(TT)

Lý Thần Tông

Lý Anh Tông

Lý Cao Tông

Lý Huệ Tông

Lý Chiêu Hoàng

Chương V: Nhà Trần-Thời kỳ thứ nhất

Trần Thái Tông

Trần Thái Tông(TT1)

Trần Thái Tông(TT2)

Trần Thánh Tông

Trần Nhân Tông

Phụ lục 2

Chương VI: Chống Quân Nguyên Mông Lần Thứ Nhất

SÀI THUNG SANG SỨ AN NAM:

THOÁT HOAN SANG ĐÁNH LẦN THỨ NHẤT

TRẦN HƯNG ĐẠO VƯƠNG QUÂN THUA VỀ VẠN KIẾP

THÀNH THĂNG LONG THẤT THỦ

TOA ĐÔ ĐÁNH NGHỆ AN & HƯNG ĐẠO VƯƠNG ĐEM VUA VỀ THANH HÓA

TRẬN HÀM TỬ QUAN & TRẬN CHƯƠNG DƯƠNG ĐỘ

TRẬN TÂY KẾT & TRẬN VẠN KIẾP

Chương VII: Chống Quân Nguyên Mông Lần Thứ Hai

NGUYÊN CHỦ DỰ ĐỊNH KHỞI BINH PHỤC THÙ

THOÁT HOAN SANG ĐÁNH LẦN HAI

TRẬN VÂN ĐỒN, TRẦN KHÁNH DƯ CƯỚP LƯƠNG GIẶC

TRẬN BẠCH ĐẰNG GIANG, Ô MÃ NHI BỊ BẮT

HƯNG ĐẠO VƯƠNG ĐẠI PHÁ QUÂN NGUYÊN

SỨ AN NAM SANG TÀU XIN HÒA

Thời kỳ thứ hai(1293-1341)

Trần Anh Tông


Thứ Năm, 2 tháng 7, 2026

TÔI HỌC LÀM THƠ

        Những điều tôi viết ra đây, là tất cả những gì tôi đã thu hoạch được, sau khi học xong giáo trình “Elements of Poetry” theo chương trình Giáo Dục Từ Xa của Hadley School for the Blind. Hy vọng những ghi chép của tôi có thể giúp ích cho những bạn đọc nào thích học làm thơ!

 

BƯỚC KHỞI ĐẦU

 

Bạn thân mến, trước khi bắt tay vào việc làm thơ, bạn hãy trả lời cho chính mình câu hỏi dưới đây:

    Người ta làm thơ bởi vì:

1  Họ muốn nổi tiếng

-          2  Họ có những điều muốn bày tỏ nhưng không có cách nào khác ngoài cách viết ra một bài thơ

Bạn, bạn thuộc loại số 1 hay số 2?

 

-Thơ ca ở rải rác chung quanh chúng ta: một thoáng mưa rơi ngoài song cửa, một cơn gió lướt qua mặt hồ, một đoạn ký ức xa xôi thời thơ ấu, những biến cố vui buồn trong cuộc sống của bạn, mọi thứ mọi vật và mọi sự việc... đều có thể trở thành chất liệu cho bạn bắt tay vào việc sáng tác thơ.

-Nếu bạn muốn làm thơ, bạn nên: Đọc nhiều và thật nhiều những bài thơ!

Thơ ca được tạo nên bởi: Từ ngữ; Âm thanh; Ý nghĩa; và đặc biệt là Vần kết hợp với nhịp điệu. Vì thế, ta cần phải đọc nhiều để có thể cảm nhận bằng tai nghe, sự hiện diện của vần và nhiệp điệu trên mỗi dòng thơ.

-Chính vì thơ được tạo nên bởi sự kết hợp giữa các từ ngữ và âm thanh sao cho có vần có điệu, mỗi bài thơ tự nó có giai điệu và nhịp phách tựa như âm nhạc vậy.

-Bài thơ hay, không hẳn là bài thơ dài!

Bạn diễn đạt một ý tưởng càng cô đọng xúc tích bao nhiêu, thì bài thơ của bạn càng có sức lôi cuốn người đọc bấy nhiêu; vì khi đó, bài thơ như một câu đố, nó kích thích người đọc đi tìm lời giải đáp.

-Bài thơ tốt nhất, là bài thơ có tâm điểm mang tính đạo đức khiến cho người ta trở nên tốt hơn con người mà họ đang sống.

-Thơ là một hình thức để chia sẻ tâm tình cho nhau, nó cũng là một hình thức để người viết trải tâm tình ra với chính mình.

Sau khi đã ghi nhớ hết những điều tôi vừa trình bày, bạn hãy cùng tôi xem xét thật kỹ các yếu tố của thơ ca trong những phần tiếp theo, bạn nhé!

 

1/ KÝ ỨC

 

2/ LIỆT KÊ

 

3/ QUAN SÁT

 

4/ ĐỐI THOẠI

 

5/ HÌNH THỨC

 

6/ SỰ ĐỊNH HÌNH & CHỈNH SỬA

 

7/ ÂM ĐIỆU

 

8/ NHAN ĐỀ

 

            

Thứ Hai, 29 tháng 6, 2026

BA HẠT DẺ & NHỮNG ĐIỀU ƯỚC CỦA TÔI

            

Vũ Thủy xin mạn phép được giới thiệu đến các bạn tập thơ:
BA HẠT DẺ & NHỮNG ĐIỀU ƯỚC CỦA TÔI
Đó là sự góp nhặt những tâm tình mà Vũ Thủy đã có được trong khi suy niệm Lời Chúa. Tại sao Vũ Thủy đặt tên cho tập thơ này là BA HẠT DẺ... ư? Bởi vì Vũ Thủy nghiệm ra rằng, mình đã có được ba hạt dẻ để có thể đạt được những điều mình mong ước, những điều này phải là những điều tốt đẹp trong thánh ý Chúa.
Ba hạt dẻ tượng trưng cho ba phần chính của những dòng suy niệm: một theo Kinh thánh Cựu ước; một theo Kinh Thánh Tân ước; và hạt dẻ thứ ba là những ngẫm suy về Lời Chúa qua các thánh Tông đồ sau khi Chúa phục sinh.
Hy vọng rằng tập thơ nhỏ này sẽ được bạn đọc yêu mến như người ta đã từng yêu mến chuyện cổ tích BA HẠT DẺ CHO CÔ BÉ LỌ LEM vậy.