Sương rơi, gió thoảng êm đềm
Có
con chim trắng ngủ quên trên đồi
Hàng cây rũ bóng đơn côi
Chợt
nghe nức nở rã rời khăn tang...
Chiến tranh phủ bóng ngang tàng
Xác
người nằm xuống ngỡ ngàng chơ vơ...
Ta về chép lại vần thơ
Chỉ
mong sông nước vỡ bờ yêu đương
Chỉ mong cuộc sống bình thường
Chỉ
mong em nhỏ đến trường thật ngoan
Chỉ mong ánh mắt thật hiền
Chỉ
mong gió nhẹ nắng mềm không trung...
Chỉ mong tim hết lạnh lùng
Chỉ
mong lời nói khoan dung cho đời
Chỉ mong bom đạn thôi rơi
Chỉ
mong chinh chiến xa rời trần gian
Vần thơ mong được bình an
Như
con chim trắng ngủ quên trên đồi!...
Hoa Mặt Trời
21/7/2026
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét