Tôi
tưởng rằng, chỉ một mình tôi khổ
Đồng
hành với tôi Chúa còn khổ hơn tôi
Bởi
vì tôi nhũng nhiễu đủ điều
Người
yêu tôi, Người đành nhẫn chịu
Rồi
một hôm, gió dịu dàng đến
Thổi
bùng lên ngọn lửa mến trong tim
Ngọn
lửa ấy sáng soi Cây thập tự
Tôi
thấy Chúa gục đầu trên Thánh giá
Trong
thinh lặng, tôi nghe Chúa thì thầm
Kể
từ đấy, đời tôi tình yêu lạ
Tôi
thấy mình như lá, như hoa
Như
cây cỏ trên cánh đồng xanh mướt
Người
mục tử dẫn tôi trên đồng cỏ
Và
từ đó, tôi học Người nhẫn chịu
Học
khiêm nhường, học chịu đựng vì yêu
Bên
cạnh tôi có bao điều khắc khoải...
Như
chính Người đã khắc khoải vì tôi
Tôi
cũng muốn cho đi một chút gì
Một
chút, một chút thôi, gió dịu dàng
Thổi
bùng lên ngọn lửa mến trong tim
Tôi
theo Người tìm đường lên Núi Thánh!
17/8/2026
Vũ Thủy
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét