Thứ Sáu, 24 tháng 1, 2014

NGƯỜI CON GÁI CÓ MÀU DA TỰA MÀU QUẢ CHÍN



   Người con gái ấy tràn trề nhựa sống
Bước nhẹ vào đời làm thức giấc cả hừng đông
Cả đất trời mênh mông cũng bừng lên háo hức. . .
Một người con gái dáng kiêu sa
Màu da của nàng tựa màu quả chín
Tỏa hương vui trên khắp ruộng đồng nắng sớm
Người con gái ấy như nụ hoa vừa chớm
Mặt trời ửng đỏ trên má nàng rạo rực
Để mùa đông rùng mình tự ẩn náu dưới vực sâu
Và đỉnh núi cuộc đời hát vang câu hạnh phúc
 Vì có nàng là hiện hữu của tình yêu
Của lá xanh cho đời bao quả ngọt
Của rộn rã tiếng cười sung túc
Hơi thở nàng ấm áp cả không gian
Tỏa lan trong mỗi gia đình tụ họp bên nhau ăn bữa tối.

 Cô gái ấy đi tìm những mảnh đời tăm tối
Thổi bùng lên ngọn lửa hồng giữa trái tim cằn cỗi
Gợi nghĩ suy thăng trầm về tuổi đời mấy đỗi
Cứ mỗi đầu năm cô về thăm vạn vật
Gởi đến mỗi người một chút hương say
Chút hân hoan cho trẻ thơ khoe áo mới
Chút ngóng chờ của người cha, người mẹ
về những đứa con xa nhà làm ăn tất bật.

 Người con gái ấy hào phóng rải những hạt phù sa màu mỡ
Cho giòng sông cuộc đời tấp nập những cánh buồm nhân ái
Cho thung lũng tình người đầy ăm ắp thương yêu
Cho đồng bằng tương quan trong xã hội ngày một phì nhiêu triển nở. . .
 Biết bao nhiêu ngàn năm đã đến, từ thuở chưa có Eva
Thuở Adam đặt tên cho muôn loài trong vũ trụ
Adam thảng thốt gọi người con gái ấy là Mùa Xuân,
Một người con gái có màu da tựa màu quả chín!

6. 1. 2008
                                    Vũ Thủy


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét