Thứ Tư, 1 tháng 8, 2018

TÔI HỌC LÀM THƠ: 3/ QUAN SÁT

*Những bài thơ dựa trên sự quan sát kỹ lưỡng sẽ để lại một ấn tượng lâu dài.

Tại sao ư? Bạn quan sát một đối tượng càng kỹ lưỡng bao nhiêu, thì bạn sẽ nắm bắt được càng nhiều điều đang ẩn chứa trong đối tượng đó; và vì vậy, bạn có thể diễn tả lại những điều bạn muốn nói trong bài thơ một cách sâu sắc hơn.

Hơn nữa, sự nhận biết ở lại lâu dài trong trí óc người đọc; vì vậy, những gì bạn quan sát được sẽ đóng góp rất nhiều vào việc làm nên một bài thơ có yếu tố Ký Ức.

  Ví dụ:

Bạn có thể đọc được tâm sự của tác giả qua một vài hình ảnh được miêu tả lại trong bài thơ dưới đây:

            BIỂN NHỚ

 

Ơi! Biển gọi, nghe thăm thẳm từ xa

Trời bao la cồn cát ngập nắng vàng

Những giọt nắng sáng trưng vùng biển rộng

Gió lồng lộng tiễn thuyền đi tít tắp

Chim lẻ bạn chắp cánh một mình bay

Cồn cát say nắng lịm cả bãi bờ

Em ngờ ngợ đoán chừng như biển nhớ...!

 

Biển nhớ ai mà biển gọi không ngừng

Từng cơn sóng vẫn từng cơn réo rắt

Con dã tràng nhặt cát mãi hoài mong

Lấp cho đầy nỗi long đong kiếp phận

Biển lận đận suốt ngày theo con sóng

Bóng người tình thuyền viễn xứ về đâu

Em chìm sâu vào mênh mông biển gọi ...

 

Biển vẫn gọi khi nắng đã nhạt phai

Giai điệu buồn như bài ca tình tứ

Như chờ mong thuyền viễn xứ trở về

Rồi gió đêm bốn bề loay hoay thổi

Trên bãi cát còn nóng hổi bàn chân

Chỉ mình em thẫn thờ nghe biển gọi

Tiếng con tim trơ trọi dưới trăng mờ.

                                                Hoa Mặt Trời

 

*Có những bài thơ trong đó tác giả trưng ra những hình ảnh theo như những gì họ Quan Sát được, tác giả không đưa ra ý kiến hay giải thích gì về những hình ảnh đó, họ để cho những hình ảnh đó nói lên những điều họ muốn bày tỏ với người đọc.

  Ví dụ:

BUỔI TỐI TẬP ĐÀN

 

Em ngồi tập đàn

Bố ở cạnh bên

Mẹ đang may áo

Bé nhảy tung tăng ...

 

Ngón tay em nhỏ

Tưng tiu phím đàn

Mẹ hát giọng cao

Tiếng bố hơi trầm

Bé vỗ nhịp tay

Giai điệu hạnh phúc ...

 

Đèn trên trần nhà

Lân la tỏa sáng

Cả nhà thương yêu

Mẹ cười sung sướng.

                        Hoa Mặt Trời

 

*Sự Quan Sát kỹ lưỡng trước một con người, một con vật cũng như một sự vật nào đó, giúp tác giả có thêm ý tưởng để họ dễ dàng hơn khi bày tỏ những gì mình muốn nói; có thể, bằng cách so sánh ẩn dụ, hoặc nhân cách hóa một con vật, hoặc cụ thể hóa một ý tưởng trừu tượng nào đó của tác giả.

  Ví dụ:

Bạn thấy được tâm sự gì của tác giả qua bài thơ dưới đây:

BÉ CẤT LỜI

 

Thím vịt bầu

Gọi vịt con

Các con ơi

Ta đi tắm!

“Cạp, cạp, cạp!”

 

Lũ vịt con

Bơi theo mẹ

Giữa ao bèo

Cười thích chí

“Cạp, cạp, cạp!”

 

Nàng gió thu

Mềm như lụa

Lướt qua ao

Vịt rùng mình

“Cạp, cạp, cạp!”

 

Vịt út ít

Lạnh run rồi

Mái chèo non

Mỏ xí xọn

“Cạp, cạp, cạp!”

 

Ông mặt trời

Tít trên cao

Nhào xuống ao

Vịt reo cười

“Cạp, cạp, cạp!”

 

Cả nhà vịt

Mắt long lanh

Đùa trong nắng

Tắm sạch rồi

 “Cạp, cạp, cạp!”

 

Bé chào đời

Tạ ơn trời

Ban lẽ sống

Bé cất lời

“Oa, oa, oa!”

 

            1/6/2010

            Hoa Mặt Trời

Mời bạn xem phần tiếp theo: 4/ ĐỐI THOẠI 

TÔI HỌC LÀM THƠ: 2/ LIỆT KÊ

      Một bài thơ có yếu tố Liệt Kê, là một bài thơ có sự kết hợp giữa các từ ngữ và ý tưởng của nó, theo một cấu trúc tương tự như một bản liệt kê từ trên xuống dưới.

Trong một bài thơ:

*Bạn có thể sử dụng hàng loạt những từ chỉ số lượng, hoặc những từ chỉ thứ tự liên tiếp để tạo nên sự mạch lạc cho bài thơ

  Ví dụ:

    Tháng Chạp là tháng trồng khoai,

Tháng Giêng trồng đậu tháng Hai trồng cà.

    Tháng Ba cày vỡ ruộng ra,

Tháng Tư làm mạ mưa sa đầy đồng.

    Ai ai cũng vợ cũng chồng,

Chồng cày vợ cấy trong lòng vui thay.

    Tháng Năm gặt hái đã xong,

Nhờ trời một mẫu năm nong thóc đầy.

    Năm nong đầy em xay em giã,

Trấu ủ phân, cám bã nuôi heo.

    Sang năm lúa tốt tiền nhiều,

Em đem đóng thuế đóng sưu cho chồng.

    Đói no có thiếp có chàng...

            Khuyết danh

 

    Một thương tóc bỏ đuôi gà

Hai thương ăn nói mặn mà có duyên

    Ba thương má lúm đồng tiền

Bốn thương răng nhánh hạt huyền kém thua

    Năm thương cổ yếm đeo bùa

Sáu thương nón thượng quai tua dịu dàng

    Bảy thương nết ở khôn ngoan

Tám thương ăn nói dịu dàng thêm xinh

    Chín thương em ở một mình

Mười thương con mắt có tình với ai.

            Ca dao Việt Nam

 

*Một bài sử thi thường có những sự Liệt Kê nơi chốn, tính cách của nhân vật, hoặc những sự việc xảy ra theo dòng lịch sử...

Một bài thơ tả cảnh núi rừng thường có sự Liệt Kê các loài cỏ cây, với tính chất, màu sắc hoặc công năng của từng loài cây cỏ trong đó...

Một bài thơ cũng có thể Liệt Kê ra hàng loạt sự việc, hay hàng loạt sự vật nào đó với những biến hóa của sự vật, hiện tượng đó...

  Ví dụ:

Những hạt mưa trong suốt

Làm buốt giá cơn mưa

Làm sâu thêm ánh mắt

Mưa dắt hạ vào mùa. . .

Mưa từng cơn nặng hạt

Nhạt nhòa cả chân mây

Đổ đầy trên nương rẫy

Mưa trút xuống rừng cây

Rì rầm qua kẽ lá

Cho màu lá xanh hơn

Mưa đơm trái trong vườn

Mưa trườn theo con suối

Mưa bắc cầu qua sông

Mưa ùa ra biển rộng

Lồng lộng muôn cánh gió

Chở mưa về hồn hoang...

(trích trong “Mưa Nguồn” tác giả Vũ Thủy)

 

*Một bài thơ có yếu tố Liệt Kê, là một bài thơ có những yếu tố được lặp đi lặp lại, chính sự lặp đi lặp lại này góp phần tạo nên sức hấp dẫn của bài thơ. Sự lặp đi lặp lại của một nhóm từ, với một chút khác biệt sẽ làm tăng thêm sự hấp dẫn cũng như tăng thêm sự mãnh liệt cho cảm xúc.

  Ví dụ:

Gió ẩn dưới vòm cây

Mây buồn trên đỉnh núi

Ta cúi nhặt vần thơ

Ghép nên lời thống khổ

Kể lể nỗi oan khiên

Ơi, người dân miền núi

Ơi, cái chữ đi hoang

Không hành trang vào đời

Ơi, chân trần đạp sỏi

Hỏi bàn chân có buồn

Ơi hỡi người K’Ho

Ngày no cơm mấy bữa?

 

Ta còn nửa vần thơ

Hóa thành bơ gạo mới

Gởi tới Kong Chơ-ro

Với chút gió trong lành

Gió ơi, xin hãy thổi

Để mây trôi bồng bềnh!

(trích trong “Mây buồn trên đỉnh núi” tác giả Hoa Mặt Trời)

 

Mời xem phần tiếp theo: 3/ QUAN SÁT     

TÔI HỌC LÀM THƠ: 1/ KÝ ỨC

NHỮNG YẾU TỐ TRONG THƠ CA:

1/ KÝ  ỨC

*Ký ức của bạn có thể ghi nhớ tất cả, hoặc một vài sự việc đáng lưu ý nào đó trong đời sống hàng ngày:

Có những sự việc hay sự vật xuất hiện, không làm bạn chú ý ngay thời điểm đó; cho đến khi nó tái hiện trong đầu bạn, và thoáng trong giây phút ấy, nó có thể có một ý nghĩa đối với bạn khiến lòng bạn xao động...

  Ví dụ:

Một buổi sáng tôi ngồi nhấm nháp ly café của mình cũng như mọi ngày, chợt trong đầu tôi thoáng hiện lên sự việc 20 năm về trước tôi đã cùng đi uống café với một anh hàng xóm... anh ta đã mời tôi uống café pha với rượu rum... tiếng nhạc xập xình trong khói thuốc lờ mờ... ly café rum óng ánh trong ký ức tôi đầy ấn tượng, Và  thế là tôi đã viết bài thơ Khói Thuốc Vấn Vương(xem phần phụ lục ở cuối bài, mục I”

 

*Ký ức của bạn có thể ghi nhớ tất cả hoặc một vài sự việc, sự vật theo một chủ đề nào đó, chẳng hạn:

Sinh hoạt của gia đình bạn vào những dịp Tết cổ truyền như:  đi chợ Tết, gói bánh chưng, giúp mẹ làm bánh mứt... tất cả những điều đó được ký ức bạn ghi nhớ trong trí óc theo chủ đề về Mùa Xuân;

Cây cỏ và cánh đồng... những con đò và cô lái đò, dòng sông chảy xiết với bọt nước tung tóe, hai bên bờ sông chen chúc cỏ mọc... làm thành chủ đề về Thiên Nhiên...

... Một chuyến du lịch đưa bạn về một miền quê xa xôi khiến bạn xao động... nỗi xao động ấy đã gợi nhớ trong bạn về những ngày thơ ấu cùng bố mẹ làm việc trên cánh đồng... Và bạn chợt thấy tình cảm gia đình thật đáng quý! Bạn có thể cất giữ tâm tình đó vào tận sâu trong ký ức. rồi sẽ có lúc, khi nhớ về gia đình mình, bạn tha thiết muốn trải lòng mình ra trên trang giấy, lúc ấy bạn sẽ dễ dàng viết một bài thơ về tình cảm bạn dành cho gia đình của mình!

  Ví dụ:

Quãng đời niên thiếu đã để lại trong tôi nhiều kỷ niệm về một vùng quê yêu dấu, tôi đã rời xa nơi đó, và lên sống ở thành phố hơn ba mươi năm... Tôi không thể nào quên những ngày tháng đầy gian khổ mà tràn trề hạnh phúc đó... Trong một lần nghe vị linh mục giảng về tình nghĩa gia đình đã khiến lòng tôi cồn cào đến nỗi vừa về tới nhà là tôi ngồi vào computer gõ liên tục trên bàn phím những dòng thơ của bài  Có Những Mảng Tình Như Thế(xem phần phụ lục ở cuối bài, mục II)

 

*Ký ức của bạn có thể ghi nhớ một bản phác thảo sơ sài về một ý thơ nào đó:

Giữa một đám đông, giữa một cánh đồng, xem một trận bóng đá  hay trong một cuộc thăm viếng... giữa những sự việc, những sự vật, những con người có thể đã gợi lên xúc cảm, và rồi trong đầu bạn một vài câu thơ chợt xuất hiện, mà bạn biết mình rất muốn phát triển nó thành một bài thơ để bày tỏ với mọi người về cảm xúc ấy... Ký ức bạn có thể ghi nhớ bản phác thảo sơ xài đó cho tới khi bạn có cơ hội thuận tiện để viết ra toàn bộ cảm xúc. 

  Ví dụ:

Giữa buổi họp mặt với bạn bè sau 30 năm xa cách, biết bao cảm xúc trào dâng đã bật lên trong trí não tôi mấy câu thơ lục bát... tôi ghi nhớ trong đầu cái bản nháp ấy... cho đến sáng ngày hôm sau tôi mới thong thả ngồi viết lại tất cả những cảm xúc của buổi chiều đó qua bài thơ Về Lại Bên Nhau(xem phần phụ lục ở cuối bài, mục III)

 

  Bây giờ, với những ký ức buồn vui trong đời,  bạn hãy ngồi điểm lại những điều gì đã nhiều phen làm bạn xao động, bạn có thể trải lòng mình rộng ra trên trang giấy. Đừng quan tâm đến chuyện hay dở, hãy cứ viết nó ra rồi bạn sẽ gọt dũa nó sau, bạn mới chỉ bắt đầu thôi mà! Bật mí một chút nhé:

Tôi học xong giáo trình “NHỮNG YẾU TỐ TRONG THƠ” là vào tháng Ba năm 2007. Hôm ấy, tôi ngồi trước computer chợt nhớ lại một tấm ảnh có hình Chúa Giêsu dang tay trên thập giá, hình ảnh mà tôi đã được nhìn thấy khi còn sáng mắt, ánh mắt của Chúa trong tấm ảnh đó thường tái hiện trong đầu tôi; nhưng mỗi lần mỗi khác tùy theo hoàn cảnh... và tôi đã gõ trên bàn phím liên tục trong 10 phút, tất cả những gì tôi nghĩ ra được trong khi ấy. Sau đó, tôi phải ngồi gọt dũa lại nó, mất hơn hai tiếng đồng hồ cho tới khi ưng ý mới thôi! Đó là bài thơ với tựa đề: Hai Nghìn Năm Vẫn Đợi(xem phần phụ lục ở cuối bài, mục IV)

 

Mời xem phần tiếp theo: 2/ LIỆT KÊ

 

 

PHẦN PHỤ LỤC:

I- KHÓI THUỐC VẤN VƯƠNG

Để dành trong tim một góc thôi

Anh xin em đấy, chớ hững hờ  !

Anh sẽ thật ngoan trong góc ấy

Bao giờ em nhớ thời em thương

Cho anh được đốt lên điếu thuốc

Khói thuốc vô tình lãng đãng bay

Nhỡ mai em có quên người ấy

Khói thuốc trong tim nhắc nhớ hoài

Một anh chàng ngốc nhà bên cạnh

Đã trót yêu thầm một cánh hoa .

 

II- CÓ NHỮNG MẢNG TÌNH NHƯ THẾ!

Tình yêu được vun trồng trong truân chuyên nghèo khổ

Là tình yêu có vị mặn của những giọt mồ hôi

Của những tháng ngày lặn hụp dưới đồng chua nắng rát

Lưng áo cha bạc màu, làn da mẹ sạm đen

Tôi chẳng hề quên, dẫu bây giờ cha khuất núi

Tôi bây giờ vẫn nhớ, dù làn da mẹ được chăm sóc sáng hơn xưa...

 

Tình yêu lớn lên trong mưa bão dập dồn

Có cái hồn của một thời thơ ấu gian nan

Trên cánh đồng bạn tôi chăn thả đàn gia súc

Hương cúc dại ven đường làm nở nang cả lồng ngực

Mùi phân bò sực lên ngai ngái buổi chiều quê

Gợi nhớ trong tôi những ngày theo bạn đi lượm củi...

 

Thời gian vội đi... những may rủi cuộc đời...

Tôi hôm nay đã bao năm làm người lớn

Vẫn thấy mình nhỏ bé giữa chiều xưa

Những buổi chiều mưa rơi đều hạt trên mái lá

Những giấc mộng, giá mình là cô bé lọ lem trong cổ tích

Thì ra tôi vẫn thích mùi hương cúc dại!

 

Tôi biết, có một loại tình yêu như thế

Một mảng tình gắn bó với quê hương

Một mảng tình còn chút hương ngày gian khổ

Một mảng tình mằn mặn vị mồ hôi trên lưng áo cha già

Và đăng đắng tôi ngắm nhìn làn da mẹ

Nay vẫn còn đọng lại vết chạm khắc của một thời khó nhọc gian lao!

 

Ôi,tình yêu! Biết kể sao cho xiết

Nhớ da diết nghĩa quê hương đồng ruộng...!

 

III- VỀ LẠI BÊN NHAU

    Thời gian sao quá nhanh trôi

Ba mươi năm nối xa xôi lại gần

    Những ngày hoa mộng thanh xuân

Chợt như òa vỡ ngập tràn niềm vui... 

 

    Ngồi ôn chuyện cũ bùi ngùi

Bao nhiêu kỷ niệm một thời sinh viên!

    Đâu rồi cái thuở làm duyên

Đâu rồi dáng dấp dịu mềm ngày xưa?

 

    Tiếng cười ai thỏa cơn mưa

Biết bao chuyện cũ như vừa hôm qua!!

    Bên nhau tình mến chan hòa

Ba mươi năm ấy, thêm già tình thân.

 

    Ngày xưa hoa mộng thanh xuân

Bây giờ ta vẫn thanh xuân giữa đời.

    Ngày mai tóc bạc da mồi

Hẹn nhau, bạn nhé, Nụ cười ta trao!!!

Viết sau cuộc họp mặt nhóm bạn lớp Toán Lý B VIII CĐSPĐN

                                    18/7/2015

 

IV- HAI NGHÌN NĂM VẪN ĐỢI

Ánh mắt ấy xao xuyến trong vườn Giệt-si-ma-ni

Một ánh mắt hiến dâng, trút hơi thở cuối cùng!

 

Ánh mắt ấy, hai nghìn năm vẫn đợi

Đợi...

Một ánh mắt cảm thông tìm con người lầm lỡ

Tìm sẻ chia cho những ai cơ nhỡ

Tìm an ủi bên một người đang than khóc.

Đợi...

Một ánh mắt ân cần bên vệ đường

Nhìn người ăn xin khốn khó.

Và ở đâu sẽ có,

Một ánh mắt đỡ nâng người tuyệt vọng?

Khích lệ kẻ yếu đuối?

Bênh vực kẻ thế cô?

 

Đôi mắt ấy, hai nghìn năm vẫn đợi

Kiên nhẫn đợi trên thập tự loang lổ máu

Đôi mắt ấy vẫn cứ nhìn đau đáu

 Nhìn thăm thẳm VÀO lòng con GIAN DỐI

Trách móc khi lương tâm con hững hờ

Và lên án khi con xét đoán.

Đôi mắt ấy nhẫn nại chờ con quay lại

Sau mỗi nẻo đường con bỏ đi theo cơn lốc phù vân.

Đôi mắt ấy chứa chan hy vọng

Có ngày con nhận ra tình Cha  là tuyệt đối.

Đôi mắt yêu thương, này tình Cha đây

Sao con không uống lấy?

Ôi đôi mắt Ngài vô hình muôn vẻ!

Đôi mắt của con,

Có sắc thái nào trong đôi mắt ấy?

Một đôi mắt, hai nghìn năm vẫn đợi

Kiên nhẫn đợi trên thập tự loang lổ máu!

 

                                    18/3/2007

                                    Vũ Thủy

                

Chủ Nhật, 18 tháng 2, 2018

NGÓNG ĐỢI MÙA VỀ

Mai vàng khoe sắc thắm
Từng giọt nắng lung linh
Rơi mềm qua kẽ lá
Giọt nắng hóa âm thầm
Ru ta vào cõi mộng...

Rộn rã tiếng lòng ai
Mơ ngày mai no ấm
Mơ tấm áo tinh tươm
Mơ vườn cây đơm nụ
Mơ lũ trẻ nô đùa
Mơ người già thư thái...

Giấc mơ xuân giản đơn
Ta ươm vào thực tại
Ta chẳng ngại đường xa
Ta ra khơi vượt sóng
Ta ngóng đợi mùa về
Một mùa xuân  lúa thơm!

                        Mồng 3 Tết năm Mậu Tuất
                        Hoa Mặt Trời
Viết cho những người dân nghèo trên quê hương tôi


Thứ Tư, 14 tháng 2, 2018

HẠT BỤI SUY TƯ

    Xé lòng thành chiếc khăn tang
Chợt nghe sương khói mênh mang cuộc đời
    Ta là hạt bụi nhỏ nhoi
Hư không đã trải, chơi vơi đã từng!

    Một khi hơi thở phải ngừng
Là khi ta sẽ phải dừng cuộc chơi
    Trời cao nắng đổ, mưa rơi
Ngoài đồng cây cối xanh thời vẫn xanh
    Rồi một cơn gió qua nhanh
Cỏ cây rũ xuống lụi tàn héo khô!

    Tất cả chỉ là hư vô
Chỉ như một chút bọt bèo trên sông
    Hai bàn tay trắng về không
Ta về với cõi mênh mông đất trời...

    Lòng ta mong được thảnh thơi
Ham chi vào chốn chợ đời sân si
    Ta về mua lấy từ bi
Mua   ân, mua nghĩa, mỗi ngày đời ta
    Mua thật nhiều, nỗi thiết tha
Dựng xây thế giới bao la nghĩa tình...

    Chiếc khăn tang vẫn trắng tinh
Nhưng lòng hạt bụi lung linh sắc hồng
    Một quả tim mới phập phồng
Hạt bụi ngóng gió bên dòng sông xanh!

                                    Thứ tư Lễ Tro năm 2018
                                    Người làm vườn


Thứ Ba, 6 tháng 2, 2018

XUÂN ĐÃ VỀ

Hình như chúng biết rằng xuân đã về
    Trên cành hoa lá sum suê
Nghiêng nghiêng giọt nắng tràn trề hương thơm

    Lòng ta thoáng chút bâng khuâng
Bao nhiêu chuyện cũ dễ thường đã quên
    Một năm thôi hết ưu phiền
Xuân về trên đỉnh bình yên của trời

    Nắng từng giọt khẽ buông rơi
Dịu dàng trong nắng có lời của xuân
    Ta nâng niu một chùm lan
Chút gì háo hức đón xuân mới về!


                                    21 tháng Chạp năm Đinh Dậu
                                    Vũ Thủy

Thứ Hai, 22 tháng 1, 2018

NGƯỜI ANH TÊN GIÊSU TRONG THƠ VÀ NHẠC...


Tôi có người anh tên Giêsu
Trải nghìn thu, trên thập giá đợi chờ
Tôi đến gặp anh qua một người hành khất
Tất tả bóng chiều, anh ngồi bên ngã tư đường lặng lẽ
Tôi nhìn anh khe khẽ mỉm cười
Anh cười lại với tôi, ánh mắt reo vui.

Tôi có người anh tên Giêsu
Trải nghìn thu, trên thập giá mỏi mòn
Tôi đến gặp anh qua một cụ già còm cõi
Tấm thân gầy run rẩy dưới cơn mưa
Tôi đưa cho cụ chiếc khăn choàng còn nóng ấm
Cụ nắm chặt tay tôi  như muốn nói điều gì.

Tôi có người anh tên Giêsu
Trải nghìn thu, trên thập giá bơ vơ
Tôi đến gặp anh qua một em thơ côi cút
Em chưa biết buồn, lòng tôi thấy xuyến xao
Tôi trao cho em lời ru êm của mẹ
Em túm chéo áo tôi như chẳng muốn rời.

Tôi có người anh tên Giêsu
Trải nghìn thu, trên thập giá tiêu điều
Tôi đến gặp anh trong túp lều tranh xơ xác
Một người mù ngơ ngác hướng về tôi
Tôi bắt tay anh và chào hỏi ân cần
Anh sung sướng kể tôi nghe những điều tôi chưa biết.

Tôi có người anh tên Giêsu
Trải nghìn thu, trên thập giá ngậm ngùi
Tôi đến gặp anh qua bà mẹ vừa bị mất đứa con trai duy nhất
Chất ngất niềm đau, bà ngồi đơn độc trên ghế đá công viên
Tôi đặt tay lên vai bà bóp nhẹ
Bà ngước nhìn tôi, ánh mắt bớt xa xôi.

Tôi có người anh tên Giê su!...

                                    Vũ Thủy
Mời nghe bài hát VÌ XƯA TA KHÁT: ca sĩ BÍCH HIỀN